Thuyết minh về cây dừa có sử dụng biện pháp nghệ thuật

Hướng dẫn làm bài văn mẫu Thuyết minh về cây dừa quê em lớp 9 hay nhất. Để làm tốt đề văn này các em hãy chú ý theo dõi bài văn mẫu sau đây.

Bạn đang xem: Thuyết minh về cây dừa có sử dụng biện pháp nghệ thuật


Cây dừa là một loại cây quen thuộc với người dân Việt Nam. Đi từ Bắc vào Nam dường như nơi đâu chúng ta cũng có thể nhìn thấy những cây dừa mọc cao thẳng tắp. Có những vùng chỉ trồng toàn là dừa như Bến Tre. Cây dừa từ bao đời nay đã gắn bó với con người và mang đến nhiều lợi ích cho con người bởi bộ phận nào của cây dừa cũng đều có thể sử dụng được. Khi gặp đề văn yêu cầu thuyết minh về cây dừa quê em lớp 9 các em cần giới thiệu được nguồn gốc của cây dừa, đặc điểm của cây dừa và lợi ích của cây dừa. Dưới đây là bài văn mẫu cho các em tham khảo.


Mục lục


Thuyết minh về cây dừa quê em lớp 9 – Bài làm 1

Chẳng biết tự bao giờ, hình ảnh của những cây dừa đã in sâu vào trong tiềm thức của những người dân Việt Nam. Cây dừa đi vào trong thơ ca như một lẽ thường tình. Chắc hẳn nhiều người sẽ biết đến câu thơ như:

Kìa vườn dừa cây cao cây thấp

Gió quặt quà cành lá xác xơ

Thương anh em vẫn đợi chờ

Cây dừa đã gắn với con người và mang lại những ý nghĩa vô cùng to lớn. Ở trên thế giới, cây dừa thường phân bố ở những vùng châu Á, Thái Bình Dương. Còn ở Việt Nam, hầu như cây dừa được trồng ở khắp mọi nơi. Tuy nhiên, dừa được trồng tập trung từ Quảng Ngãi cho tới Cà Mau, tập trung nhiều nhất là ở hai tỉnh Bình Định và Bến Tre.

Cấu tạo của cây dừa gồm các bộ phận như rễ cây, thân cây, lá, hoa, buồng dừa và quả dừa. Rễ của cây dừa ăn sâu xuống dưới lòng đất. Chúng phải bám rất chắc mới có thể giữ được cây dừa mọc thẳng và đủ sức nâng đỡ mỗi khi dừa ra quả. Thân của cây dừa cũng vì để nâng đỡ được quả dừa mà rất chắc khỏe. Thân cây cao vút lên tận mây xanh, chúng có màu nâu sậm, hình trụ và có những nốt vằn ở trên thân do tàu dừa để lại sau khi rụng. Lá của cây dừa rất dài, chúng có màu xanh và có nhiều tàu. Mỗi tàu dừa dài từ 2-3 mét. Hoa dừa có màu trắng và nhỏ mọc với nhau thành từng chùm lớn. Buồng dừa chứa các quả dừa, mỗi buồng thường có 15 quả. Quả dừa phát triển từ hoa, vỏ bên ngoài của nó có màu xanh và rất dày, bên trong thì có cơm dừa (cùi dừa) và nước.

Những cây dừa sinh trưởng và phát triển tốt nhất là ở vùng có khí hậu nhiệt đới. Chính vì vậy mà khí hậu của Việt Nam rất thuận lợi để cho cây dừa phát triển. Chúng phát triển chủ yếu ở vùng đất pha cát và có khả năng chống chịu tốt. Đó là lý do mà vì sao chúng ta thấy cây dừa được trồng nhiều ở ven biển. Tuy nhien để có thể phát triển một cách tối đa thì cây dừa cần có độ ẩm cao (70-80%).

Cây dừa không chỉ có một loại mà có rất nhiều loại khác nhau. Có thể kể tên một vài loại dừa quen thuộc với chúng ta như dừa xiêm, dừa bị, dừa nếp, dừa lửa, dừa dâu, dừa dứa, dừa sáp. Mỗi loại dừa lại có một đặc điểm khác nhau. Chẳng hạn như dừa xiêm thì nhỏ, vỏ xanh nhưng nước dừa rất ngọt nên thường được dùng để lấy nước uống. Dừa bị thì quả to, vỏ màu xanh đậm và thường được dùng trong chế biến thực phẩm. Quả dừa nếp có màu vàng xanh mơn mởn. Quả dừa lửa có màu vàng hồng. Quả dừa dâu nhỏ, có màu hơi đỏ. Quả dừa dứa nhỏ, vỏ màu xanh, nước bên trong khá ngọt và lại thơm thơm mùi dứa. Quả dừa sáp có cơm dừa vừa xốp, vừa mềm mại lại dẻo như bột đã được nhào sệt đồng thời lại có màu vàng đục như sáp. Vùng Cầu Kè (Trà Vinh) là nơi trồng nhiều dừa sáp nhất ở nước ta.

Nói đến công dụng của cây dừa thì chắc hẳn nhiều người sẽ rất ngạc nhiên bởi loài cây này có quá nhiều công dụng hữu ích. Bất cứ bộ phận nào của cây dừa cũng mang lại lợi ích cho con người. Quả dừa thì cho nước uống, có thể dùng nước dừa, cùi dừa để chế biến đồ ăn, làm mứt. Đặc biệt phần cùi dừa có thể dùng để tạo thành cơm dừa, dầu dừa. Dầu dừa thì chắc hẳn ai cũng biết đến công dụng của nó trong việc nấu ăn, làm đẹp. Vỏ dừa có thể dùng làm mùn cây. Gáo dừa có thể dùng múc nước hoặc làm ra các món đồ mĩ nghệ đẹp mắt mà các du khách nước ngoài khi đến Việt Nam đều rất yêu thích. Xơ dừa có thể dùng làm dây thừng. Thân cây dừa có thể dùng làm cột nhà hoặc làm cầu bắc qua sông. Hoa dừa thì có thể dùng làm vật trang trí. Rễ cây dừa cũng có thể dùng làm thuốc nhuộm, làm thuốc sát trùng để súc miệng hoặc dùng để chữa trị bệnh lỵ.

Cây dừa có ý nghĩa trong đời sống của con người như vậy đấy. Có thể thấy cuộc sống chẳng thể nào thiếu đi được loại cây này. Ở trong nghệ thuật, cây dừa cũng đi vào trong các tác phẩm thơ ca từ ngàn đời xưa:

Mài dừa đạp bã cho nhanh

Nấu dầu mà chải tóc anh tóc nàng

Mài dừa dưới ánh trăng vàng

Ép dầu mà chải tóc nàng tóc anh

Đối với người dân Việt Nam, cây dừa là loài cây vô cùng hữu ích. Nó không chỉ mang đến giá trị về vật chất mà còn mang đến những giá trị về tinh thần vô cùng to lớn.

*

Bài văn mẫu Thuyết minh về cây dừa quê em lớp 9

Thuyết minh về cây dừa quê em lớp 9 – Bài làm 2

Dừa (Cocos nucifera), là một loài cây trong họ Cau với các lá đơn xẻ thùy lông chim 1 lần, cuống và gân chính dài 4–6 m các thùy với gân cấp 2 có thể dài 60–90 cm; lá kèm thường biến thành bẹ dạng lưới ôm lấy thân; các lá già khi rụng để lại vết sẹo trên thân.

Xem thêm: Từ Anw Là Gì Vậy???? Nghĩa Của Từ Anw Trong Tiếng Việt

Nguồn gốc và canh tác.

Nguồn gốc của loài thực vật này là chủ đề gây tranh cãi, trong đó một số học giả cho rằng nó có nguồn gốc ở khu vực đông nam châu Á trong khi những người khác cho rằng nó có nguồn gốc ở miền tây bắc Nam Mỹ. Các mẫu hóa thạch tìm thấy ở New Zealand chỉ ra rằng các loại thực vật nhỏ tương tự như cây dừa đã mọc ở khu vực này từ khoảng 15 triệu năm trước. Thậm chí những hóa thạch có niên đại sớm hơn cũng đã được phát hiện tại Rajasthan và Maharashtra, Ấn Độ. Không phụ thuộc vào nguồn gốc của nó, dừa đã phổ biến khắp vùng nhiệt đới, có lẽ nhờ có sự trợ giúp của những người đi biển trong nhiều trường hợp. Quả của nó nhẹ và nổi trên mặt nước và có lẽ đã được phát tán rộng khắp nhờ các dòng hải lưu: Quả thậm chí được thu nhặt trên biển tới tận Na Uy cũng còn khả năng nảy mầm được (trong các điều kiện thích hợp). Tại khu vực quần đảo Hawaii, người ta cho rằng dừa được đưa vào từ Polynesia, lần đầu tiên do những người đi biển gốc Polynesia đem từ quê hương của họ ở khu vực miền nam Thái Bình Dương tới đây.

Dừa phát triển tốt trên đất pha cát và có khả năng chống chịu mặn tốt cũng như nó ưa thích các nơi sinh sống có nhiều nắng và lượng mưa bình thường (750–2.000 mm hàng năm), điều này giúp nó trở thành loại cây định cư bên các bờ biển nhiệt đới một cách tương đối dễ dàng. Dừa cần độ ẩm cao (70–80%+) để có thể phát triển một cách tối ưu nhất, điều này lý giải tại sao nó rất ít khi được tìm thấy trong các khu vực có độ ẩm thấp (ví dụ khu vực Địa Trung Hải), thậm chí cả khi các khu vực này có nhiệt độ đủ cao. Nó rất khó trồng và phát triển trong các khu vực khô cằn.

Hoa của dừa là loại tạp tính (có cả hoa đực lẫn hoa cái và hoa lưỡng tính), với cả hoa đực và hoa cái trên cùng một cụm hoa. Dừa ra hoa liên tục với hoa cái tạo ra hạt. Người ta cho rằng dừa là loại cây thụ phấn chéo là chủ yếu, mặc dù một vài giống lùn lại là tự thụ phấn.

Quả dừa

Quả dừa đang chín trên câyVề mặt thực vật học, dừa là loại quả khô đơn độc được biết đến như là quả hạch có xơ. Vỏ quả ngoài thường cứng, nhẵn, nổi rõ 3 gờ, lớp vỏ quả giữa là các sợi xơ gọi là xơ dừa và bên trong nó là lớp vỏ quả trong hay gáo dừa hoặc sọ dừa, lớp vỏ quả trong hóa gỗ, khá cứng, có ba lỗ mầm có thể nhìn thấy rất rõ từ phía mặt ngoài khi bóc hết lớp vỏ ngoài và vỏ giữa (gọi là các mắt dừa). Thông qua một trong các lỗ này thì rễ mầm sẽ thò ra khi phôi nảy mầm. Bám vào thành phía trong của lớp vỏ quả trong là vỏ ngoài của hạt với nội nhũ dạng anbumin dày, là lớp cùi thịt, gọi là cùi dừa, nó có màu trắng và là phần ăn được của hạt.

Khi nhìn từ một đầu, vỏ quả trong và các lỗ mầm trông giống như mặt của khỉ, từ trong tiếng Bồ Đào Nha để gọi nó là macaco, đôi khi được viết tắt thành coco, từ đây mà có tên gọi khoa học của dừa. Nucifera là từ trong tiếng Latinh để chỉ mang theo hột.

Khi quả dừa còn non, nội nhũ bên trong còn mỏng và mềm và có thể nạo dễ dàng. Nhưng lý do chính để hái dừa vào giai đoạn này là để lấy nước dừa làm thức uống; những quả to có thể chứa tới 1 lít nước uống bổ dưỡng. Khi quả đã già và lớp vỏ ngoài chuyển thành màu nâu (khoảng vài tháng sau) thì nó sẽ rụng từ trên cây xuống. Vào thời điểm đó nội nhũ đã dày và cứng hơn, trong khi nước dừa sẽ có vị nồng hơn. Khi đó nếu uống nhiều có thể bị tiêu chảy, chỉ sau khoảng 15 phút.

Vị trí gân chính

Dừa được bổ đôi đúng cách. Để lấy nước của quả dừa cần loại bỏ lớp vỏ ngoài và lớp xơ dừa sau đó dùng đũa/que chọc vào mắt lớn nhất của quả rồi đặt ống hút vào. Người ta có thể lấy nước bằng cách chặt bỏ một phần vỏ ở phần đối diện với cuống dừa để phần vỏ cứng bên trong phơi ra, sau đó vạt đi phần của lớp vỏ cứng đó và rót nước dừa vào vật chứa (cốc, chén, bát, v.v.). Ngày nay, người ta còn dùng dao/máy bào bớt đi lớp vỏ bên ngoài làm gần lộ ra phần vỏ cứng phía đối diện cuống dừa, rồi cũng vạt bỏ đi phần này khi muốn lấy nước. Do quả dừa có điểm rạn tự nhiên nên có thể bổ quả dừa bằng các loại dao to, chẳng hạn dao mác, dao phay hay các loại tuốc vít bản bẹt và búa. Trên quả dừa đã lột bỏ vỏ có 3 lằn gân ứng với 3 mắt, kinh nghiệm cho thấy khi dùng sống dao hoặc lưỡi dao hơi cùn đập vuông góc vào gân chính (ứng với mắt lớn nhất – như chỉ bởi mũi tên đỏ trong hình) thì quả dừa sẽ bể đôi dễ dàng, đường bể thường thẳng và đều. Các nông dân ở Bến Tre thường dùng một loại dao đặc biệt lưỡi không bén (sắc) lắm gọi là cái rựa để bổ dừa.

Khi quả còn non thì lớp vỏ rất cứng, nhưng quả dừa non hiếm khi rụng, ngoại trừ khi bị bệnh như nấm chẳng hạn hoặc do chuột, dơi… phá hoại. Trong thời gian quả rụng tự nhiên, lớp vỏ trở thành màu nâu và xơ dừa trở nên mềm và khô hơn, như thế quả sẽ ít bị hư hại khi rụng. Có một vài trường hợp quả dừa rụng đột ngột và có thể gây thương vong cho người. Đây là chủ đề của bài báo ấn hành năm 1984 và đã được trao giải Ig Nobel năm 2001. Số lượng tử vong do dừa rơi được dùng để so sánh với số lượng các vụ tấn công của cá mập, với kết quả đưa ra là người ta bị chết do dừa rụng nhiều hơn là do bị cá mập tấn công. Tuy nhiên, chưa có chứng cứ nào cho thấy người ta bị tử vong theo kiểu này. Tuy nhiên, William Wyatt Gill, một nhà truyền giáo của Hiệp hội truyền giáo London (LMS) tới Mangaia đã ghi lại một chuyện trong đó Kaiara, người thiếp yêu của vua Tetui, đã bị chết do một quả dừa non bị rụng. Cây “tội phạm” này đã bị chặt bỏ ngay lập tức. Điều này xảy ra vào khoảng năm 1777, cùng thời gian viếng thăm của thuyền trưởng Cook.